Hành trình của em Mía – Chuyện bầu bì

Đã bao nhiêu lần mọi người nói với mẹ viết nhật ký để lại cho em sau này em còn đọc mà mẹ bận quá chẳng viết được. Hôm nay rảnh rảnh bắt đầu viết cho em Mía nhé!

Chuyện chả là ba mẹ chưa có ý định có em bé trong thời điểm này. Kế hoạch của mẹ là đi làm, là du lịch, là chơi bời cho đã rồi 28, 29 tuổi mới có em bé. Cho nên mẹ còn đang rất tung tăng bay nhảy. Trước khi có bầu em mấy tháng, bà ngoại đi xem bói, nói trong khoảng thời gian sắp tới sẽ có em bé. Cả ba và mẹ đều không tin và còn rất tự tin là mình kế hoạch rất chuẩn. Hơn nữa, mẹ mới đi khám sức khỏe, tình hình là mẹ uống thuốc tránh thai hằng ngày đều đặn đã 2 năm không nghỉ, tình trạng tử cung dốc ngược, buồng trứng đa nang rất khó có em bé. Bác sĩ còn trấn an mẹ là không sao đâu cứ thoải mái vui vẻ, ngưng thuốc 6 tháng rồi đến gặp bác sĩ. Mẹ nghe vậy cũng chưa thấy có vấn đề và cũng rất bình thường. Thế cho nên ba mẹ cứ yên tâm là chắc chắn mọi chuyện sẽ theo kế hoạch.

Mấy tháng trôi qua cũng đến cái ngày định mệnh ấy. Ba mẹ dẫn bà ngoại và các cô chú trong công ty đi xem bói. Trên đường đi mẹ còn rất dễ thương và hiếu động, đi không uyển chuyển mà nhảy từ ô tô xuống và được đà chạy thêm mấy bước nữa. Đến chỗ xem bói, bà coi bói hỏi mẹ có em bé rồi hả, ba mẹ vẫn hồn nhiên lắc đầu không có. Bà coi bói vẫn nhíu mày lẩm bẩm “đáng lẽ ra phải có rồi chứ?”. Thế là mẹ cũng nhíu mày suy nghĩ “Cái bà này buồn cười, làm sao mà có được!”. Và rồi ba mẹ lại vẫn tiếp tục những câu chuyện khác.

Đến tối về, trong khi mẹ đang nằm suy nghĩ vẩn vơ làm thơ trong đầu thì tự nhiên sực nhớ “Ơ hay hình như mình hết thuốc cả 2 tuần nay mà sao ngày ấy chưa đến!”. Cũng hơi chột dạ một xíu nhưng mà mẹ bị thế này mấy lần rồi. Những lần trước thử thai đều không có cho nên mẹ cũng chẳng bận tâm, tự nhủ là mai sẽ mua que thử về thử cho có vậy chứ làm sao mà có được. Trình độ mẹ uống thuốc đã hơn 2 năm, hình thành thói quen uống rất đúng giờ và chưa bao giờ quên mà.

Chiều tối hôm sau khi đi làm về, mẹ ghé mua que thử thai nhưng lòng vẫn chắc chắn là không có. Đến buổi tối mẹ lôi ra thử, sau thời gian ung dung chờ đợi, mẹ liếc nhìn kết quả, thấy 2 vạch đỏ chót và mẹ vui vẻ quay đi. Sau 1 tích tắc, mẹ nhận ra hình như có điều gì không đúng ở đây, lập tức mẹ quay ngoắt nhìn lại “Ôi, 2 vạch á???” Lúc này mẹ muốn rớt từ bồn cầu xuống đất lắm rồi. Nhưng mà mẹ rất thông minh, ngay lập tức bình tĩnh lại và nghĩ ra phương án “À hay que này loại mới, 2 vạch là không có, 1 vạch mới có”. Thế là mẹ với lấy vỏ hộp đọc lại hướng dẫn sử dụng thì…ÔI THÔI XONG, loại này giống y hệt các loại khác. Mẹ lặng đi mất cả 10 phút, mặt đần như ngỗng nghĩ “ôi giờ sao? Giờ nói với mọi người sao bây giờ? Ôi mình sao bây giờ???” Mía biết không, cảm xúc của mẹ y như kiểu không chồng mà chửa, hoang mang lo lắng vô cùng. Thế rồi mẹ từ từ đứng dậy, cầm que thử lên và tiến vào trong phòng.

Vào phòng mẹ nhìn ba vẫn bình an ngồi làm việc, mẹ mới từ từ cất lời:

 Mẹ *lí nhí mếu máo*: Anh ơi, em có bầu rồi.

 Ba *hốt hoảng quay lại*: Hả? Em nói gì cơ?

 Mẹ *mếu máo bạo hơn*: Em có bầu rồi!

 Ba: *Cười lăn lộn*

 Mẹ: Em sợ lắm đây sao anh cười vậy?

 Ba: Anh buồn cười quá vì nghĩ đến lúc bụng em bị to

 Mẹ: *Đứng mếu xệch, chuẩn bị khóc ầm ĩ*

 Ba *lập tức trấn an mẹ*: Có gì đâu em, chuyện vui mà em, có gì đâu em khóc. Cô coi bói nói rồi mà. Có gì bất ngờ đâu. Tin vui tin mừng mà….Nhưng mà anh vẫn buồn cười quá vì em bụng to.

Thế rồi ba ôm chặt lấy mẹ. Đến đây thì thôi mẹ cũng bình tĩnh nhưng vẫn chưa tin vào sự thật. Mẹ bảo ba: “Chắc tại em thử buổi tối không chính xác. Để sáng mai em mua que thử, mai thử lại.” Thế rồi mẹ lên giường nằm nhưng chẳng ngủ được vì chỉ mong đến trời sáng.

Thế nhưng ba là vậy đó, ba luôn bình tình trước mọi việc ngay cả khi việc đó đến với ba cũng quá bất ngờ. Ba truyền cho mẹ sự mạnh mẽ mà ba có. Và thế là, nhờ có ba, mẹ luôn sẵn sàng đối mặt với thách thức của cuộc sống này. Đâu đó trong sự lo lắng thì mẹ cảm thấy hạnh phúc len lỏi trong tim…

Trằn trọc cả đêm rồi trời cũng sáng. Hôm đó ba có hội thảo, ba mẹ đi làm từ sớm. Thế là mẹ mang khuôn mặt bất thần đến công ty và mong đến giờ hiệu thuốc mở cửa. Đúng 5 phút mẹ lại xem đồng hồ một lần, và cũng đến giờ hàng thuốc mở cửa. Mẹ đi mua hẳn 5 que thử cho đã. Thế là mẹ mang 5 que lên công ty, cách nửa tiếng đến 1 tiếng thử 1 lần và tất nhiên kết quả đều 2 vạch. Mẹ vào phòng nằm im lìm, quyết định báo cho bà ngoại. Mà khổ cái xấu hổ quá có dám gọi đâu, thôi nhắn tin. Tin nhắn mẹ nhắn cho bà ngoại là “Mẹ ơi, có bầu.” Xong lập tức bà ngoại gọi lại, hớn hở chúc mừng, hớn hở dặn dò, còn mẹ vẫn cười không nổi.

Đợi đến trưa ba làm xong, mẹ ra báo cho ba “Em thử 5 lần rồi, không sai đâu anh ạ.” Thế là ba lại cười ẫm ĩ “trời ơi em thử tới 5 lần lận hả”. Kết thúc khóa học, ba lập tức báo cho mấy cô chú trong công ty, trong đó có mấy cô chú đi xem bói cùng hôm trước. Các cô chú nghe xong hú hét, lao vào ôm mẹ và quyết định “Những ai mà chưa đi coi bói chỗ này phải đi coi ngay.” Vậy là mẹ đã chính thức tin: MÌNH CÓ BẦU.

 

Leave a Reply